Có thể bàn tay định mệnh đã để lại những dấu ấn quá rõ ràng. Có thể người chiến bại còn gợi lên nhiều cảm hứng hơn gấp bội. Song, nếu tuyển Pháp không xứng đáng với chiếc Cúp vàng, thì là ai mới là người xứng đáng? Duf cho có thể đó là một chiến thắng ko đẹp đẽ như mong đợi của số đông NHM. Có thể đó là một nhà vô địch không hoàn hảo.

Tất cả mọi giả thiết sẽ bị gạt sang một bên, khi một cuộc chiến sinh tử bắt đầu. Sẽ không có chữ “nếu”. Và cũng không còn “giá như”. Khi đã bước vào vòng xoay của trái bóng thì không có bất kỳ sự thiên vị cảm tính nào có thể thể tác động được. Chỉ còn hiện thực nghiệt ngã: Kẻ nào tận dụng được toàn bộ ưu thế, phạm ít sai lầm hơn và phát huy được sở trường của mình đến tận cùng, kẻ đó sẽ chiến thắng.
Trong 20 phút đầu của trận chung kết World Cup 2018, cả thế giới đã thấy rằng việc lo lắng cho thể lực của một Croatia “tắm máu khổ chiến” để vào được đến tận đêm chung kết này là thừa thãi, và nương nhẹ những chiến binh Balkan ấy sẽ là tự sát.
Theo tin bóng đá cho hay, câu hỏi được đặt ra, các học trò của HLV Deschamps đã chủ động lùi sâu xuống tận 1/3 sân, để rình rập cơ hội? Nếu đúng như thế thì kế hoạch đó đã hoàn toàn có thể sớm phá sản, bởi sự chuệch choạc trong phòng ngự bóng bổng, mà xuất phát điểm lại là trạng thái hơi “ngợp” của hai hậu vệ cánh lần đầu được chơi trong một trận đại chiến. Bởi vì, Rakitic, Modric hay Perisic vẫn có quá nhiều khoảng trống, và đó là những khoảng trống đầy hiểm họa. Đủ để các CĐV áo lam kỳ cựu lạnh người lo sợ.
“Pháp bắt đầu có những biểu hiện xao nhãng. Và ở một khía cạnh nào đó, dường như họ bị giằng xé giữa ham muốn ào ạt tràn lên áp đặt thế trận, với sự nhẫn nại chờ đợi những cánh cửa bật mở” đó là sự nhận định đúng đắn của thủ môn Hugo Lloris trước khi trận đấu diễn ra.
Thực sự, đội tuyển Pháp đã bắt đầu tăng tốc, trước khi Mandzukic hủy hoại các cơ hội của đồng đội Croatia. Vì dù sao tấn công cũng là cách phòng ngự hiệu quả nhất. Họ cần có được cơ hội, kiểu cơ hội vốn thuộc sở trường của họ: Những tình huống bóng chết và có những khoảng thời gian “giảm tải” cho hàng thủ, để tránh những sai lầm bất ngờ có thể xảy đến.
Đúng vậy, các cầu thủ áo lam tận dụng khá tốt những tình huống như thế.. Đoàn quân của Deschamps còn là một thứ “đại hành gia” môn “Cầm nã thủ”, khi đủ khả năng hủy hoại lối chơi cũng như niềm phấn khích của bất cứ đối thủ nào. Đó là những thứ vũ khí nguy hiểm tẩm đầy nọc độc trong hành trang của họ thông suốt từ đầu mùa giải.
HLV Deschamps đã từng là một tiền vệ trụ xuất sắc đến đâu, đừng quên rằng với bao năm chinh chiến trong màu áo của những bậc thầy về nghệ thuật tàn phá thế trận. Quãng thời gian ấy, Juventus thường bị hiểu sai là ngọn cờ phòng ngự phản công, nhưng thực sự, họ cũng có thể tạo nên sức công phá khủng khiếp, nếu thế trận cần phải thế. Cũng như Les Bleus bây giờ, chưa từng bị bất cứ đối thủ nào đẩy đến bờ vực thẳm.
Và nếu điều đó xảy ra, Deschamps vẫn còn dư địa để phát lệnh xung phong, đẩy nhịp độ trận đấu tới cực đại. Nhưng không cần thiết phải như thế. Thời thế và may mắn đã giúp một tay đắc lực để những gì mà Les Bleus giỏi nhất đã là thừa thãi ngay từ khi hiệp hai còn hơn 30 phút trận đấu đã bị đóng sập lại.
Tràn ngập trung tuyến, tận dụng bóng chết, bịt chặt các con đường vào khung thành Lloris. Kèm theo đó là tốc độ gió bão của Mbappe, cũng như kỹ năng gây nhiễu của Griezmann và khả năng làm tường của Giroud là những sự bảo đảm cho các đường phản công nhắm vào khoảng trống sau lưng một Croatia đã buộc phải từ bỏ nhịp độ quen thuộc, đi chênh vênh trên lằn ranh của hai trạng thái (tấn công và phòng ngự).
Les Bleus tàn nhẫn, thực dụng và sắc bén hơn Croatia gấp bội, mặc dù cùng làm lại từ đầu sau bàn gỡ của Perisic.
Pogba đã kịp tái hiện hình ảnh Emmanuel Petit đêm vàng son 98, dù ko còn Zizou nào. Mà sau chén đắng Paris ở EURO 2016, Deschamps và các học trò cần gì phải phiêu lưu vì bất cứ giá trị phù phiếm nào?

>>> Để cập nhập thông tin bóng đá nhanh nhất các giải đấu, vui lòng truy cập: assemblypro.net